Tôi vội quay đầu lại thì nhìn thấy phía sau không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một quái nhân đầu to, quần áo quanh thân tả tơi, tay dài chân dài, mặt đầy quái dị đang đứng tại đó, cười như không cười nhìn chúng tôi. Hắn ta nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi nói:
- Chậc chậc, tiểu tử này da thịt non mịn, nhìn qua tựa hồ rất ngon miệng nha.
Ý tứ của hắn ta chính là muốn ăn thịt người, tôi cũng nhìn hắn rồi nói:
- Đáng tiếc, nhìn qua thì hương vị của ngươi cũng chẳng ra sao cả. An Hồ Tử, cậu muốn cái này không?
An Hồ Tử cười hắc hắc:
- Thật ra tôi cũng không ăn kiêng. Lão đại, nếu như cậu không muốn vậy thì nhường cho tôi đi.
Cậu ta vừa cười vừa nói nhưng dưới chân lại không nhúc nhích. Quái nhân kia rũ hai cánh tay dài xuống rồi âm hiểm cười một tiếng, cũng không thèm để ý tới chúng tôi, đi tới bên cạnh huyền nhai rồi nhìn xuống, nói thầm:
- Tiểu bảo bối của ta hẳn là đã đói rồi. Chậc chậc, yên tâm đi, lát nữa chắc chắn sẽ chia cho con hai cái đùi.
Hắn nói xong, liền xoay người nhìn chúng tôi, chỉ vào An Hồ Tử nói:
- Ngươi, tự mình dỡ đùi của bản thân xuống, sau đó ném vào hồ sâu, ta sẽ không làm khó ngươi, có thể cho ngươi đi theo ta làm linh nô. Còn tiểu bạch kiểm ngươi, vẫn là tự mình dâng lên cho ta ăn hay là muốn ta phải động thủ? Ừm, không cần phải giãy giụa làm gì, gặp được ta xem như vận khí của các ngươi đã không tệ rồi.
Tôi không khỏi dở khóc dở cười, người này có phải là hơi quá tự tin rồi không? Tôi theo bản năng nắm chặt quyền, bất quá nghĩ lại vẫn cảm thấy có chút vấn đề cần hỏi hắn trước.
- Nếu ngươi đã tự tin như thế, vậy ngươi có thể nói cho ta biết tại sao chúng ta gặp được ngươi lại là vận khí không tệ? Ta nghe có chút không hiểu lắm.
Tôi đặt câu hỏi.
- Hừ, vậy mà các ngươi còn dám tới Vô Ưu Hàn Đàm này, chẳng lẽ ngay cả quy củ nơi này cũng không biết sao?
- Quy củ?
Tôi liếc An Hồ Tử một cái, nghĩ thầm tại sao cậu ta lại không nói rõ quy củ gì đó với tôi, An Hồ Tử cũng có chút sững sờ, hét lớn:
- Cái gì mà quy củ? Ngươi nói chuyện thẳng thắn một chút, không được tùy tiện bịa đặt, cũng đừng có mà dong dài.
Tuy rằng mạnh miệng như thế nhưng thật ra cậu ta đang thập phần lo lắng. Kỳ thật tôi cũng không biết rốt cuộc cậu ta có bản lĩnh gì, hay là ỷ vào có tôi ở bên cạnh nên cố ý hù dọa đối phương. Chỉ thấy quái nhân kia đảo mắt, nói:
- Các ngươi đã dám đến Vô Ưu Hàn Đàm, chẳng lẽ chưa từng nghe nói qua cái tên Vô Ưu lão quỷ của ta sao?
- Vô Ưu lão quỷ?
Tôi cùng An Hồ Tử đồng thanh hô lên, nhưng ý tứ của hai người lại không giống nhau, cậu ta là kinh ngạc còn tôi là nghi hoặc. Từ biểu tình của An Hồ Tử có thể thấy được rằng cậu ta hẳn là có biết đến Vô Ưu lão quỷ.
- Hừ, đám tiểu oa nhi các ngươi biết sợ rồi sao?
Vô Ưu lão quỷ cười quái dị, đắc ý vung cái tay giống như móng vuốt kia lên, nói:
- Còn không mau lại đây, lề mề cái gì nữa, chẳng lẽ muốn làm cho lão nhân gia ta đây tức giận sao?
Tôi thấp giọng hỏi An Hồ Tử:
- Người này rốt cuộc có lai lịch gì?
Trên mặt cậu ta là một trận âm tình bất định, cũng thấp giọng nói:
- Đây là lão quỷ canh giữ Vô Ưu Hàn Đàm trong thuyền thuyết, muốn đi đến ngã ba kia thì nhất định phải qua được cửa này của hắn. Trước đây lúc tôi lén đến đây cũng chưa từng gặp phải hắn. Tôi vẫn luôn cho rằng đây là một người không tồn tại, không nghĩ tới cư nhiên người này lại có thật.
Vô Ưu lão quỷ đắc ý nói:
- Hừ, lão nhân gia ta đương nhiên là không thể tùy tiện xuất hiện rồi. Những tên không sợ chết kia tất nhiên đã có tiểu bảo bối nhà ta tiếp đón. Bất quá gần đây lại xuất hiện con người đã lâu không thấy, đặc biệt là tiểu oa nhi da thịt non mịn, ta không thể không đi ra a, hắc hắc hắc hắc……
Tên này cười như một lão sắc lang biến thái, tôi cảm thấy trên người đột nhiên nổi lên một tầng da gà, nhíu mày nói:
- Ý của ngươi là những người dám đến đây đều đã bị quái vật trong hồ sâu kia ăn rồi?
Vô Ưu lão quỷ cười khặc khặc một cách quái dị:
- Những tên đó không biết tự lượng sức mình, còn tưởng rằng có thể đến được ngã ba kia. Phải biết rằng nơi này là tuyệt địa, bất luận kẻ nào cũng đừng mơ tưởng sẽ qua được. Nếu đã tới đây thì chỉ có một con đường chết thôi. Nói cho đám oa nhi các ngươi biết, nếu như bị tiểu bảo bối của ta ăn thì hồn phách sẽ trở thành nô bộc của nó, vĩnh viễn phải chịu giãy giụa và thống khổ ở giữa sông Vô Ưu. Còn nếu bị ta ăn thì sẽ tốt hơn nhiều, ta sẽ để các ngươi trở thành nô bộc của ta, không cần phải đi chịu khổ sở ở giữa sông. Các ngươi nói, có phải là vận khí rất tốt hay không?
Lúc này tôi mới hiểu ý của hắn, khó trách vừa rồi hắn nói “Vận khí của các ngươi không tệ”, nguyên lai là ý này. Nhưng mà tôi lại cho rằng bị quái vật trong nước ăn hay là bị hắn ăn không có cái nào có thể gọi là vận khí tốt hơn cả, đều là không xong……
An Hồ Tử lại không để ý tới điểm này, cậu ta kinh ngạc nói:
- Vô Ưu lão quỷ, ngươi nói vậy là ý gì. Ngươi nói những người tới đây trước đó đều đã bị quái vật kia ăn rồi? Nhưng mà theo tôi được biết, trong nhiều năm qua đã có mấy người thành công vượt qua Vô Ưu Hàn Đàm ……
Vô Ưu lão quỷ nói:
- Thành công vượt qua? Ngươi nói đùa cái gì vậy, truyền thuyết chỉ là truyền thuyết thôi. Những người đó căn bản đều không tới được chỗ ngã ba kia, đều phải ngoan ngoãn vào bụng của tiểu bảo bối ta. Hắc hắc, tiểu oa nhi, ngươi nên phải thật cao hứng mới đúng, ta hôm nay đi ra chặn các ngươi lại, xem như vận khí các ngươi…… Không cần dong dài nữa, các ngươi ai tới trước?
Hắn nói xong sắc mặt liền bất thiện đi về phía trước hai bước, An Hồ Tử có chút khẩn trương nhìn tôi, thấp giọng nói:
- Lão đại, đánh hay là chạy……
Lúc cậu ta nói ra những lời này cũng đã có chút ý muốn chạy, tôi lắc đầu nói:
- Trước hết cậu lui về sau một chút, để tôi lên trước, nếu như thật sự không được thì chạy cũng không muộn. Bất quá cậu phải chú ý, phải chạy trốn thật nhanh, không cần phải lo cho tôi, tôi sẽ không có việc gì.
Tôi nói như vậy đương nhiên là có căn cứ. Hiện tại ở đây không ai biết tôi là thân thể xuyên qua, phỏng chừng đều cho rằng tôi là hồn phách cô đọng lại. Cho nên Vô Ưu lão quỷ này mới thèm thuồng, muốn lập tức ăn tôi. Bất quá tôi có chút tò mò, một cái linh thể như hắn làm sao nuốt được thực thể này của tôi?
Cho nên tôi căn bản là không cần sợ hãi, tôi vuốt ve Huyết Ngọc Ban Chỉ trên tay, ngẩng đầu nói:
- Vô Ưu lão quỷ, tuy rằng ngươi là người canh giữ Vô Ưu Hàn Đàm, ta cũng không biết lai lịch của ngươi, nhưng ta vẫn muốn hỏi ngươi một vấn đề, hy vọng ngươi có thể thành thật trả lời.
Sắc mặt Vô Ưu lão quỷ lập tức rất khó coi, đang định nổi giận, thì tôi giơ tay lên nói:
- Khoan đã, ngươi khoan hãy tức giận, chờ ta hỏi xong cũng không muộn, cái kia…… Ngươi có biết Long bà bà không?
Tôi vừa nói xong những lời này, Vô Ưu lão quỷ liền lập tức ngây ngẩn cả người, vẻ mặt không thể tin được nhìn tôi, kinh ngạc nói:
- Ngươi là ai, sao lại biết cô ấy?
Xem ra ít nhất Vô Ưu lão quỷ này có biết Long bà bà, tôi nghĩ thầm, hiện tại không thể để bại lộ thân phận thật sự của tôi được, vẫn nên thăm dò trước đã.
- Ngươi không cần phải biết tại sao ta lại biết bà ấy. Nếu như ngươi biết bà ấy, vậy ngươi hại người ở chỗ này không sợ Long bà bà tới thu thập ngươi sao?
Tôi hỏi dò.
Vô Ưu lão quỷ bỗng nhiên cười ha ha, nói:
- Tiểu oa nhi, ngươi tưởng lấy Long bà bà dọa là ta sợ sao. Nói cho ngươi biết, hai chúng ta người nào quản chuyện của người đó. Cô ấy ở chỗ ngã ba kia còn ta ở sông Vô Ưu, không ai thấy ai, cũng không ai để ý tới ai. Chẳng lẽ ngươi tưởng rằng, cô ấy sẽ rảnh rỗi để đến đây quản chuyện nơi này sao? Hừ, ngươi không tự xem lại mình là nhân vật nào đi.
Tôi cười nói:
- Không sai, bà ấy ở Khách Điếm Hoàng Tuyền chỗ ngã ba kia tất nhiên sẽ không quản chuyện nơi này. Nhưng mà bà ấy mở khách điếm Hoàng Tuyền vốn chính là để cứu tế những linh hồn bị lạc đường ở ngã ba, còn ngươi lại phong tỏa Vô Ưu Hàn Đàm, làm cho linh hồn nơi này vĩnh viễn không thể đi đến ngã ba đó, chẳng lẽ là cố ý làm khó bà ấy?
Sắc mặt Vô Ưu lão quỷ biến đổi, hỏi:
- Sao lại thế được, chẳng lẽ ngươi đã từng gặp qua cô ấy?
Tôi hơi mỉm cười:
- Tôi đã từng gặp qua bà ấy, sợ sao?
Vô Ưu lão quỷ tựa hồ theo bản năng nhìn nhìn xung quanh, ánh mắt rất là kỳ quái, nhìn một vòng mới quay đầu lại cẩn thận đánh giá tôi vài lần, hừ nói:
- Lão thái bà kia, sao ta lại phải sợ cô ấy? Bất quá nếu như ngươi có quen biết cô ấy, quên đi, quên đi, mau cút đi, lão tử không muốn nghe thấy tên cô ấy, cô ấy cũng không có quan hệ gì với lão tử, mau cút mau cút…..
Hắn ta lập tức trở nên nóng nảy, liên tục phất tay, đuổi chúng tôi đi mau. Tôi chỉ nghĩ thật vất vả mới tới được nơi này, ngươi nói ta đi, ta liền đi sao?
- Ha ha, Vô Ưu lão quỷ, nếu như ta đã đến đây thì chính là muốn đi đến chỗ ngã ba, ngươi muốn ta đi, ngại quá, trừ phi ngươi mở ra thông đạo, để cho ta đi qua.
- Thúi lắm! Thông đạo này có thể tùy tiện mở là mở sao, ngươi cho rằng lão thái bà kia là ai? Hôm nay dù cho cô ấy có tự mình đi vào nơi này, cũng đừng hòng mơ tưởng ta sẽ mở ra thông đạo. Nếu như muốn qua cũng có thể, ngươi tự nhảy xuống hồ sâu, nếu như không bị ăn thì có thể mở ra thông đạo. Vậy phải xem bản lĩnh của ngươi rồi!
Lòng tôi khẽ động, hỏi:
- Nếu như ta nhảy xuống hồ sâu mà không bị ăn còn có thể mở ra thông đạo, thì ngươi sẽ không ngăn cản ta đúng không?
Vô Ưu lão quỷ cười lạnh nói:
- Hắc hắc, nếu ngươi thực sự có bản lĩnh, tất nhiên là tùy ngươi.
- Được, một lời đã định!
Tôi cười vuốt ve Huyết Ngọc Ban Chỉ, nghĩ thầm, nếu hắn ta không ra tay thì chỉ với quái vật trong nước kia thì hẳn là tôi có thể đối phó đi?
Sử dụng phím mũi tên (hoặc A / D) để trở về chapter trước hoặc tới chapter tiếp theo